VÔ THƯỜNG NGUYỄN BẢO TRUNG

Cuốn sách này là tổng vừa lòng từng mẩu chuyện nhỏ được tác giả (là bác sĩ) gom nhặt từ công việc và nghề nghiệp của mình, rồi thổi thêm trung khu tư của chính bản thân mình vào đấy. Đa phần những câu chuyện này vô cùng buồn, đọc kết thúc thấy lòng bản thân chùng lại. Sau phần đông giây phút và lắng đọng ấy là sự thức tỉnh, khi nhận thấy đời bạn vô thường, cuộc sống thật quá muốn manh, tình fan lắm thời điểm quá hững hờ, và tất cả đều là duyên là phận. Khá nổi bật ở quyển sách này là loại cách tác giả lồng đều lời nhạc Trịnh Công đánh vào bài viết của mình, cũng tương tự cách anh chuyển triết lý Phật giáo vào trong câu chữ. Toàn bộ các câu chuyện trong sách hầu như hay cùng đáng đọc.

Bạn đang xem: Vô thường nguyễn bảo trung

Cuốn sách như một lớp gương, để khi soi vào đó bạn ta bất giác đề xuất giật mình do suốt thời gian qua tôi đã “sống nông” như vậy nào, vô trọng tâm vô tình như thế nào với fan thân, bằng hữu và ngay cả với chính bạn dạng thân mình. Sách mỏng tanh và chuyện cũng ngắn, tuy nhiên sự rung động mạnh bạo cuốn sách mang lại cho người đọc chắc chắn là sẽ không dễ dãi tan thay đổi đi khi trang sách sau cùng khép lại…

“Hy sinh vì người khác luôn luôn cho mừi hương bay trái chiều gió. Gánh nặng bởi vì tình yêu luôn luôn song hành cùng sức khỏe vô song. Bất cứ gỗ đá nào chạm phải tình yêu đa số trở buộc phải bao dung mượt mại.

Tôi thấy lòng mình hốt nhiên chật. Phần nhiều gì trước đó tôi cho là đúng, hiện nay tôi đâm nghi ngờ. Rất nhiều gì trước đây tôi luôn theo đuổi, giành giật nhằm có, bây chừ thấy chẳng còn đặc trưng nữa.

Những tay thét ra lửa, đa số tay sừng sỏ nhưng tôi từng kính nể, tự dưng tôi thấy chúng ta bình thường. Họ nỗ lực dùng song bàntay chứng tỏ mình, khuếch trương mình, các cái họ dành được chỉ là máy trơ trẽn. Họ không cẩn trọng trên vật chất họ có được. Họ khoác các cái áo quý phái trọng, tay treo đầy những kim cương, xịt toàn nước hoa hảo hạng, nhưng mà không bao giờ có hương thơm thanh tao, dịu ngọt, toả lan khắp thai trời.

Tôi bị ám ảnh, vì trong tôi hoài thai một lối sống. Tôi muốn thoát ra khỏi bàn tay của thiết yếu mình. Tôi là tín đồ tìm tìm bàn tay đẹp.Bàn tay biết dang ra, biết sẻ chia là bàn tay đẹp. Bàn tay biết cầm cố lấy tay người xấu số hơn mình nhằm cùng cách là bàn tay đẹp. Bàn tay biết nâng niu, gìn giữ dòng đẹp, mẫu chân, mẫu thiện, là bàn tay đẹp. Và hàng chục ngàn định nghĩa về bàn tay đẹp khác.Có bàn tay thay nắm siêu nhiều, rất có thể điều khiển fan khác. Tất cả bàn tay xoè ra ăn mày từng đồng lẻ cha thí. Bao gồm bàn tay khôn khéo làm đề nghị những tuyệt tác nghệ thuật.

Có bàn tay dềnh dang về chỉ làm đổ vỡ mọi thứ khi va vào. Có bàn tay cho đi. Gồm bàn tay duy trì lại. Nhưng khi trở về với đất, bàn tay nào thì cũng rỗng. Rỗng xuất xắc đối.Vậy sao ko ướp mùi hương cho đôi tay mình, tôi trường đoản cú hỏi lòng như thế. Có hàng chục ngàn cách ướp hương, ướp mùi hương thánh thiện, âm thầm, khiêm cung, nhỏ nhắn nhỏ, mà mùi thơm lại bay vượt phần đông không gian.

Khi sinh ra, tay tôi thế chặt. Khi bị tiêu diệt đi tay tôi buông thõng. Từ cố gắng chặt mang đến buông thõng, một hành trình dài đầy nụ cười hạnh phúc và nước mắt nhức thương.”

Thể loạiSách tản văn
Tác giảNguyễn Bảo Trung
NXBLao Động
Số trang216
Năm2016

*

Oanh Nguyen

Quả là vô thường xuyên thật. đông đảo thứ trong cuộc sống này trái vô thường. Những người làm quá trình bác sĩ, y tá,.. Lại càng ngấm nhuần về sự vô thường xuyên này. Mới mùa hè đó, ông còn mỉm cười với mình, chạy thể thao về còn khoe cơ bắp, vậy mà tết về, ông đã… nhưng mà nói đưa ra mấy mon xa xôi như thế. Một bạn anh khóa trên new chỉ chạm mặt hôm thông qua đó thôi, vậy mà lúc này nhận ra sẽ là lần chạm mặt gỡ cuối cùng. Cuộc sống đời thường vô thường, không biết ai đi đâu về đâu, ngần ngừ đâu là khởi đầu, đâu là kết thúc, đâu là định mệnh, đâu là cơ duyên. Cứ sống thôi, sống không còn mình, làm cho nhiều bài toán tốt, góp sức thôi, để một ngày, mình nơi đâu đó nhìn bạn ta nghĩ về tay và sự vô thường….


*

Nhất Diệp

Cuốn sách được viết vày một bác sĩ, người mà có lẽ hiểu rõ ràng nhất về giá bán trị của sự việc sống, về cái giới hạn mong manh giữa sống – bị tiêu diệt và lẽ vô thường xuyên của cuộc đời “đời người dân có rồi không, số đông thứ chỉ là thoáng chốc”. Cuộc sống đời thường này mong manh lắm. Sinh sống đó bị tiêu diệt đó ai mà lại lường được. Nhưng những áp lực đè nén của cuộc sống, công việc,… thường đẩy ta ra xa những người thân yêu, mọi điều trân quý nhất, ta vô tình thành kẻ hững hờ, để yêu mến và thân mật trôi tuột qua trong ánh mắt hững hờ. Để rồi một ngày, vòng luân chuyển vô thường va ngõ, ta bàng hoàng, ta nức nở, nhưng toàn bộ đã quá muộn. Nhân sinh như giấc mộng, mộng rất đẹp mấy rồi cũng có những lúc tan, chúng ta đến với nhau trong cuộc sống này liệu được bao lâu? Hãy luôn luôn yêu thương, hãy biết tha thứ, hãy sống thật sâu để khi cạnh bên mặt với vô thường xuyên không còn điều gì khác phải ân hận tiếc.

“Chẳng bao gồm gì bất biến Bận lòng chi đục vào Ta về làm cái lá Buông bản thân rơi thong dong”.


*

Gabrielle Pham

Không biết nói gì những cho một cuốn sách giản dị mà thấm thía dường này.

Cuốn sách như một tờ gương, nhằm khi soi vào đó tín đồ ta bất giác buộc phải giật mình vị suốt thời hạn qua tôi đã “sống nông” như thế nào, vô tâm vô tình thế nào với fan thân, bằng hữu và ngay cả với chính bản thân mình. Sách mỏng dính và chuyện cũng ngắn, cơ mà sự rung động trẻ trung và tràn trề sức khỏe cuốn sách sở hữu lại cho người đọc chắc hẳn rằng sẽ không dễ dãi tan biến hóa đi lúc trang sách sau cùng khép lại.

Lâu lắm new lại chạm chán một cuốn sách khiến cho mình rơi nước mắt nhiều đến như vậy trong những lúc đọc. Vừa đau lòng, vừa khiếp sợ hoang mang, lại vừa thấy vơi nhõm do biết bản thân vẫn còn thời hạn để sửa chữa những không đúng lầm, tuy rằng chả biết sẽ còn lại được bao nhiêu.


Trích đoạn

Sống sâu

Sáng ni một bệnh nhân nam 50 tuổi, có tác dụng ruộng, quê ngơi nghỉ Tiền Giang đến khám dịch xin test mỗi đường huyết. Mình mới hỏi:

– Sao chú mong mỏi thử con đường huyết?

– vày tôi sụt cân nhanh, fan ta nói do bệnh tiểu đường.

– Đã vứt công tự quê lên đây, sao chú không khám bao quát luôn? mang sử thử ngày tiết có hiệu quả bị đái cởi đường thì cũng bắt buộc xem chức năng gan, thận và đánh giá biến chứng new điều trị được chứ.

Mình vừa lý giải vừa nhìn bệnh nhân, cùng mình gọi vẻ ngập xong xuôi đắn đo ấy, có lẽ rằng bệnh nhân nghèo.

– Dạ, thử không còn mấy máy đó bao nhiêu bác bỏ sĩ?

– khám đa khoa công giá tốt lắm. Chú đi test đi.

Khi cầm kết quả phim phổi trên tay, thoải mái và tự nhiên mình nghẹn lời, mặc dù rằng mỗi ngày mình tiếp xúc với tương đối nhiều bệnh nhân với đầy đủ loại bị bệnh khác nhau.

– Chú hút thuốc những không?

– kích cỡ một gói một ngày. Bữa nào bi lụy hút những hơn.


– Chú uống rượu những không?

– từng ngày, nhưng công ty yếu vui chơi giải trí với anh em, bạn vài xị.

– Chú có bà xã con gì không?

– Dạ, một vợ, ba con. Tuy vậy nhà bao gồm vài công ruộng, đề xuất tụi nó bỏ lên trên Bình Dương có tác dụng công nhân không còn rồi.

– con cháu nghĩ chú đề nghị qua cơ sở y tế Phạm Ngọc Thạch khám.

– Tôi bị lao hả bác sĩ.

– con cháu cũng mong muốn là lao. Nhưng…

– bác sĩ cứ nói đại đi. Tôi ngơi nghỉ quê lên khám dịch cực lắm.

– con cháu nghĩ đây là khối u. Dẫu vậy chú biết đó, tất cả u lành u ác. Nhưng mà u ác hiện giờ có thể trị được.

– Ý chưng sĩ là ung thư phổi hả?

– Chưa cứng cáp đâu. Cần làm thêm xét nghiệm, sinh thiết … mới có thể kết luận.

Một khoảng vắng lặng kéo dài. Mình nhìn khuôn mặt bệnh thánh thiện trắng bệch chuyển sang tím tái và khoảng chừng mười lăm phút sau mới trở về bình thường.

– Ung thư phổi thì sinh sống được bao lâu bác sĩ?

– không chắc đấy là ung thư. Cơ mà nếu ung thư thì hoàn toàn có thể vài tháng, vài ba năm… tùy thuộc vào cơ địa mỗi người, tuỳ vào phương pháp điều trị.

– tại sao lại là tôi chứ?

– tại sao không là chú?

– Tại…

Lại một khoảng lạng lẽ kéo dài. Mình ko nỡ mời bệnh nhân tiếp nối dù sáng thứ Hai vô cùng đông.

– Tôi về bỏ thuốc lá và rượu rất có thể cứu vãn được không?

– cháu nghĩ, bỏ được thì tốt. Nhưng hiện giờ việc này sẽ không còn ý nghĩa sâu sắc nữa rồi.

Xem thêm: Bảng Màu Nhuộm Tóc Hair Color Cream, Bảng Màu Thuốc Nhuộm Tóc

Mình vẫn giỏi tự hỏi: Rượu bia với thuốc lá có điều gì lôi kéo đến vậy, nhưng không có câu trả lời.

Lúc trước bản thân còn quá bất ngờ khi thấy việt nam là nước tiêu tốn rượu bia với thuốc lá lớn nhất thế giới, bây chừ thì mình không hề ngạc nhiên nữa. Vày đã phát âm một phần. “Vui cũng nhậu, bi quan cũng nhậu, không vui không bi tráng cũng nhậu”, hình như rất đúng vào khi mô tả con người việt nam Nam. Từng chiều tối đi làm việc về thấy cửa hàng nhậu nào thì cũng đông nghẹt khách. Hết chén chú đến bát anh.

Rồi một ngày nào đó mắc bệnh kéo đến. Có những bệnh hoàn toàn có thể chữa lành, bao gồm bệnh chi phí mất rất nhiều nhưng bắt buộc cứu vãn. Cho dù vẫn biết ung thư là “trời kêu ai nấy dạ”, nhưng mình không tin tưởng là hằng ngày mình sống không ảnh hưởng tác động gì mang lại nó. Bạn thử chú ý xem, một tín đồ béo phì, ăn uống nhiều lười cộng đồng dục… làm sao mà không được thứ dịch về chuyển hoá, một tín đồ suốt ngày hút thuốc lá uống rượu làm sao tránh khỏi ung thư phổi, xơ gan? may mắn lắm cơ địa tín đồ đó quánh biệt.

– hiện nay tôi đề xuất làm sao?


– bây giờ cháu kê dung dịch tiểu đường mang lại chú, còn căn bệnh phổi chú đề xuất qua bên Phạm Ngọc Thạch, vị trí kia chuyên hơn.

– bác sĩ nói đến tôi biết, tôi hoàn toàn có thể sống bao thọ nữa để tôi thu xếp bên cửa.

– con cháu nói thật, ko dám chắc chắn là về điều gì. Bao gồm thứ bây giờ đúng, tương lai lại sai. Gồm có thứ ngỡ là phước tuy nhiên lại là họa. Điều quan lại trọng bây chừ không bắt buộc là chú sinh sống bao lâu, cơ mà sống bao gồm thật sự sâu giỏi chưa?

– sinh sống thật sâu?

– Đúng rồi. Chú còn không ít thời gian để suy nghĩ về điều đó. Ví như có lúc nào chú mang lại quỳ bên gối chị em chú và thủ thỉ lời cám ơn? ví dụ như có khi nào chú chở cha chú qua con phố làng nơi xa xưa ba chú dẫn chú đi học? ví như có bao giờ chú cám ơn người vk rất mực nhẹ hiền và phổ biến thủy đã đi với chú ngần ấy năm mà không một tiếng than thở dù chú nát rượu với nghiện khói thuốc?

– chưng sĩ… tôi… tôi trước đó chưa từng nghĩ đến điều đó.

– Chú có lúc nào quan tâm đến các đứa con mình? Chú bao gồm nghĩ rằng một lời hỏi han của chú thôi đủ có tác dụng họ hạnh phúc?

– Ơ…

– Vậy đó, sống sâu là sống với hồ hết điều bé dại bé dễ dàng như thế. Cuộc sống vô thường và con fan ai mà không tồn tại bệnh có tử. Sau giai đoạn choáng rồi, chú sẽ gật đầu đồng ý được thôi. Từ gật đầu đến trở lại nhìn về chính mình ngay gần trong gang tấc.

– Cám ơn bác sĩ.

***

– Chú ấy là gì của anh?

– phụ thân ruột.

– Anh bao gồm hay đưa chú đi khám dịch không?

– Bận lắm bác sĩ ơi, cùng với lại nghỉ ngơi xa nhau.

– Anh gồm biết cha anh bị ung thư phổi?

– Dạ…

– Ông ấy hút thuốc những lắm không?

– Chẳng số đông hút dung dịch còn uống rượu. Mọi khi say xỉn về là đập phá tòa tháp chửi bới vk con… Tôi nói thiệt từ nhỏ đến giờ đồng hồ ổng không dạy tôi bất kể điều gì. Anh em tôi chẳng được đi học…

– Anh bao gồm hận chú không?

– Không.

– Không?

– Dạ, giỏi xấu ổng cũng là thân phụ mình mà chưng sĩ. Đúng giỏi sai đâu tất cả lỗi vì ổng, tại ông bà hay môi trường thiên nhiên sống nó thế.


Mình bất thần trước cách trả lời của bạn con, khi mình mời bệnh nhân ra phía bên ngoài để gặp gỡ riêng.

Anh ta làm công nhân, chắc chắn rằng là ít học. Nhưng học chữ cho các vào làm gì, bởi cấp ts giáo sư làm đưa ra mà ko biết vồ cập yêu thương cha mẹ già, lưỡng lự sống làm sao cho có tình bao gồm nghĩa.

– căn bệnh này điều trị tốn nhát lắm, về mua bảo đảm gấp đi. Được đồng nào hay đồng đó.

– Dạ.

Nhìn hai cha con bước ra khỏi phòng khám nhưng lòng mình chùng xuống. Mình mong mỏi có phép kỳ lạ xảy ra, bởi cuộc sống thường ngày không lúc nào lại làm ngơ với một bạn con chí hiếu.

– tốt xấu ổng cũng là phụ thân mình. Lời nói ấy theo xua mình tới tận bây giờ!

Không biết trước

Bệnh nhân nam new 27 tuổi, nhập viện vày khó thở. Toàn thân người bệnh tái mét đổ mồ hôi, khuôn mặt tá hỏa lo âu, cứ hếch lên ngoạm không khí. Sự sống mỏng mảnh manh như mành treo chuông. Phù phổi cấp cho trên bệnh dịch nền tăng huyết áp suy thận mạn tiến trình cuối.

Mình liền ra y lệnh đến y tá: Thở oxy, gối cao đầu, mau furosemide, nitrat glyceryl…

– Nó bị hội hội chứng thận hư đang ba năm nay rồi, bác bỏ sĩ. Vk bỏ đi theo trai. Thời gian trước suy thận cần chạy thận nhân tạo. Đời gì mà lại nghiệt ngã.

Nghe chị em bệnh nhân kể, bản thân xót xa trong lòng. 27 tuổi nói theo cách khác là tuổi đẹp tuyệt vời nhất của người lũ ông, tràn trề mức độ sống, đủ chín trong sự nghiệp, vào hôn nhân, vậy mà dịch nhân đề xuất vật lộn với căn bệnh thận tai quái ác, mỗi tuần bố lần vào viện chạy thận, quy trình điều trị mỏi mệt nhọc biết bao.

Và hốt nhiên nhìn lại, thấy bản thân cứ mãi thở than về những khó khăn, đều chuyện tức bực vụn lặt vặt hằng ngày, mà lại quên… mình đã có tương đối nhiều thứ, bao gồm sức khỏe, có mái ấm gia đình để yêu thương thương nhằm đi về…

***

Tiếng bé xe cung cấp cứu rúc nát cả quần thể phố, như giờ hét sau cuối của một người đang giãy chết. Bà thế 90 tuổi, suy hô hấp cấp vì chưng viêm phổi nặng. Từng phút trôi qua stress tột cùng. Bà cụ đã nằm một vị trí từ rất mất thời gian sau đợt tai biến chuyển mạch tiết não nặng cách đây mười lăm năm, được nuôi ăn uống qua sonde dạ dày. Mình lần khần đứng đó, kéo giỏi buông? Biết đâu sự ra đi là giải thoát bà cố khỏi nỗi đọa đày. Tuy vậy khi quan sát mặt những người con, thì bản thân biết mình đề nghị kéo. Người nào cũng muốn mẹ phụ vương sống mãi bên mình.

Con của bà cố gắng nức nở: bác sĩ ơi, cố rất là nhé! Không buộc phải dùng bảo đảm đâu, cứ sử dụng thuốc tốt, gia đình có tiền.

– Bà nuốm đã 90 rồi…

– 90 là tuổi của trời rồi đúng không bác sĩ? Nhưng bác sĩ ơi, ko nỗi nhức nào hơn khi mình biết mình mất bà mẹ vĩnh viễn. Chưng sĩ… cứu giúp giùm.

Tự nhiên nước mắt mình trào ra. Cảm xúc chân thành của người con ấy đã đụng vào trái tim ngỡ sẽ chai đá rồi với đầy đủ cảnh chia ly mất mát nơi phòng cấp cho cứu.

Mình bất lực quá. Trong khi cuộc sống đời thường quá đỗi vô thường.

Ừ thì, tiền có thể mua được không hề ít thứ trong cuộc sống, tuy thế tiền không lúc nào mua được hình hài của bé người.

Bởi vậy, được sống, được khỏe mạnh mạnh, được bình an dưới mái nhà, sẽ là niềm hạnh phúc.

Và mình đã tự hỏi: Có bao giờ mình cám ơn cuộc sống thường ngày không, khi cho mình rất nhiều thứ? Chẳng buộc phải còn được đứng đây trẻ khỏe có gọi biết mà ra y lệnh kungfu cùng thần chết mong mỏi giành lại được đều phận người mỏng manh manh.

Và này cũng là câu trả lời, vì sao mình chọn nghề Y, dù nghề Y “bạc” lắm. Từng nào nhọc nhằn, từng nào được mất giây khắc tan biến, chỉ với khoảnh khắc giữa chưng sĩ và căn bệnh nhân cùng mọi người trong nhà vượt qua bước chông chênh bấp bênh của cuộc đời.

Bạn ơi, có lúc nào bạn cũng như mình, cũng tảo cuồng một trong những lo toan, đôi lúc mệt tuồi mà quên… mình sẽ sống. Cho tới một ngày, một ngày ko – biết – trước, họ sẽ núm giơ tay chới cùng với trong khoảng không cầu ước ao được cứu. Họ sẽ ráng hếch lên nhằm thở, từng hơi thở cực nhọc nhọc, và góc nhìn sẽ hoảng loạn khi thấy tử thần đã đứng chỗ đầu giường. Ngày kia không – biết – trước…