Việt nam đi về đâu

      205

Ông Đoàn Bảo Châu mang lại rằng, bao họp báo hội nghị được tổ chức cũng sẽ rơi vào quên lãng nhạt nhoà còn nếu không làm được một bước đối kháng giản trước tiên là có được văn hoá nói thẳng, nói thật.


Bạn đang xem: Việt nam đi về đâu

Nhân đang có hội nghị và những vị lãnh đạo cấp cao nhất nói các về văn hoá cần tôi vẫn muốn góp mấy câu. Văn hoá là một trong những khái niệm che phủ kiến thức, truyền thống, phong tục, tập quán, tín ngưỡng, ngôn ngữ, phương pháp ứng xử, kinh nghiệm của một người, một tổ người xuất xắc của một đất nước.


Tôi thấy cách những vị bàn về văn hoá cũng giống như việc khẳng định vào năm 2045 nước ta sẽ hoàn thiện lý luận về CNXH vậy. Có nghĩa là nó không có giá trị thực tiễn với non sông và tín đồ dân.


Muốn tạo ra được giá bán trị thực tế thì cần phải có một cái nhìn thẳng thắn trước mọi góc nhìn của chủ đề nêu ra. Né hô khẩu hiệu và không buộc phải nhắc lại phần nhiều định nghĩa cùng phương hướng quá xa của văn hoá.


Cái chú ý thẳng thắn là cần thiết để biết ta đang ở đâu và ao ước biết ta ở đâu thì cần đối chiếu với mặt bằng nhân loại.


Tại sao một đất nước được gọi là văn hiến, với mấy nghìn năm lịch sử hào hùng mà những góp phần về khoa học, công nghệ, văn học thẩm mỹ với văn hoá bình thường của quả đât lại mờ nhạt đến vậy?


Có vị nhạc sỹ thì khóc thét về việc thế hệ trẻ em yêu nhạc Hàn, phim Hàn, phim Trung Quốc, chuyện tranh Nhật và chẳng xem xét tới phim, truyện, âm nhạc hay văn hoá truyền thống lịch sử của Việt Nam. Sự rên sướng ấy chẳng đóng góp gì cho tổ quốc cả.


Xem thêm: Tải Icon Iphone Cho Android Đơn Giản Nhất, Ứng Dụng Giao Diện Iphone Cho Android

*
Nguồn hình ảnh, Paula Bronstein


1. Văn hoá "mộng mơ" phi lý. Nước ta chưa bao giờ mạnh về triết học, về lý luận chủ nghĩa này nọ. Vậy lý do các vị xác định dám xác định sẽ triển khai xong lý luận về CNXH vào năm 2045 lúc mà phần nhiều cả trái đất đều nhận định rằng CNXH tuyệt CNCS chỉ là 1 trong những giấc mơ thiếu cơ sở khoa học, đẹp nhất về định hướng nhưng thực hành rất dở. Điều gì tạo nên sự biệt lập giữa Đông Đức với Tây Đức, Bắc và Nam Triều Tiên? Điều gì tạo thành một Cu ba khốn khổ trong hiện nay tại?


Tôi kiến nghị hãy tạo một văn hoá nói thẳng, nói thật, văn hoá "tỉnh giấc" trước đa số mây mù lý luận.


2. Văn hoá phong bì: loại thói quen thuộc này cũng là 1 nét văn hoá. Một văn hoá tha hoá tín đồ đưa và người nhận phong bì. Nó có tác dụng cả kẻ đưa và kẻ nhận hầu như thấy bản thân sai, hèn hạ trong thang bậc làm người. Đấy là 1 sự dối trá lẩn sau sống lưng pháp luật.


3. Văn hoá chửi, văn hoá đấu tố. Những vị còn tạo ra cả một tổ quân chửi trên mạng call là đội quân DLV với kĩ năng duy nhất, "lý luận" nhất là mấy câu chửi bậy, hotline cả những người bằng tuổi bố mẹ ông bà của bọn chúng là thằng là con, gọi fan ta là bố que, đu càng, làm phản động…


4. Văn hoá ngậm miệng trước bất công, trước kẻ bao gồm quyền lực: ngay lập tức trong ngành giáo dục, một ngành xứng đáng nhẽ bắt buộc động viên học sinh tư duy làm phản biện, một xu thế mà các nền giáo dục tiên tiến phía theo. Chỉ với tư duy phản biện thì fan học mới động não, phát huy sáng chế và mới phát triển được to gan mẽ. Ấy vậy mà nhiều phần các thày gia sư chỉ biết làm theo một phương pháp ngoan ngoãn, đồ đạc những thông tư của cung cấp trên. Cấp trên bảo vào báo cáo mấy trang Facebook được hiểu "phản động" là báo cáo, ko cần tìm hiểu những bạn ấy là ai, chúng ta viết gì.


Khi giáo viên vì vậy thì học tập sinh đương nhiên sẽ đổi thay những công dân "ngoan ngoãn", chỉ huy nói gì biết nấy, đang biết cúi lưng vâng dạ làm bất kể mệnh lệnh gì, tất cả sai trái. Điều ấy tưởng là ai khi nó tạo ra một sự "ổn định" làng mạc hội tuy vậy về dài lâu nó có tác dụng yếu đi nhiều sức mạnh của dân tộc. Rồi đây khi ngoại bang xâm lăng, đứng trước toà nước ngoài để bàn cãi về một tranh chấp nào đó thì mang đâu ra tác dụng để bảo đảm quyền lợi đất nước được thành công?