Tôi đã quen với cô đơn

      107
losingravidos.com - tất cả đôi lúc, tôi muốn nói chuyện với một ai đó, bất kỳ ai ai cũng được, nói về bất kỳ điều gì, chỉ cần phải có một người để chia sẻ. Nhưng không có bất kì ai cả, chú ý danh sách anh em đang sáng đó, có những người dân từng vô cùng thân, nói chuyện rất nhiều, siêu nhiều. Ấy nạm mà, tiếng ta quan yếu nói nữa.

Bạn đang xem: Tôi đã quen với cô đơn


Một buổi sáng sớm thật trong lành, tôi thức giấc với việc trượt dài trong cảm xúc, nhảy tung cửa số đón nhận ánh nắng ban mai. Tôi đang quen với cô đơn!
Cô đơn là nhiều lúc tôi cảm giác lạc lõng giữa những cảm xúc hỗn độn của tuổi trẻ nồng nhiệt, là ghi nhớ về ai đó đã có lần trong vượt khứ với tôi một khoảng thời gian hạnh phúc, là search những bé người nhất quán để san sẻ nhưng vô vọng. Đã có những lúc tôi mong ôm một cái thật nóng áp, khao khát một chiếc nắm tay thật chặt của tín đồ mình yêu thương thương nhằm tìm lại hơi nóng ngày nào mình từng có, từ vẽ cho doanh nghiệp về một mẩu chuyện tình cảm, bạn bè mà chẳng bao giờ có thật cả.
*

Cứ thế, tôi chẳng kịp phát chỉ ra rằng mình đơn độc nhiều mang lại thế. Lúc nào cũng một mình, bịt giấu đi những cảm xúc và để đầy đủ thứ tung đi im lẽ. Bởi phiên bản thân không thích những tình nhân thương tôi phải đau lòng, xem xét hay lo lắng. Chắc hẳn rằng chính tôi sẽ tự mình chọn sự cô đơn đó. Xưa nay tôi quen đương đầu với toàn bộ mọi thứ. Có lúc cảm thấy stress nhưng lâu dần dần cũng thành thói quen.
Có song lúc, tôi muốn rỉ tai với một ai đó, bất kỳ người nào cũng được, nói về ngẫu nhiên điều gì, chỉ cần phải có một bạn để chia sẻ. Nhưng không có bất kì ai cả, chú ý danh sách bằng hữu đang sáng sủa đó, có những người từng vô cùng thân, thủ thỉ rất nhiều, hết sức nhiều. Ấy núm mà, tiếng ta cần thiết nói nữa. Từ hỏi trên sao? À yêu cầu rồi, mình là 1 đứa vẫn không xuất sắc nói chuyện, lại từ cô lập bản thân, dù người ta gồm hỏi, bạn ta gồm an ủi, trung khu sự thì phiên bản thân vẫn không đủ tin tưởng để từ bỏ mình giải bày hết tất cả cho họ. Chỉ cần chưa lúc nào dám test nói, chưa lúc nào muốn nói. 1 mình là đủ rồi - quan tâm đến ấy cứ theo tôi suốt, mà chẳng biết tự khi nào nó vươn lên là câu châm ngôn sống luôn luôn rồi.
*

Chắc rằng sự cô đơn đó 1 phần nào là vì vết mến lòng nhằm lại. Tôi từ bỏ thu mình vào trong 1 góc để chẳng ai hoàn toàn có thể phát hiện ra cảm hứng chênh vênh váo. 2===== từ gợi tả vẻ mặt vênh lên tỏ ý kiêu ngạo ấy vẫn còn đấy tồn tại. Những thằng bạn hay trách tôi “Sao mày cứ buồn, không tâm sự cùng với ai rồi lại tự mình chịu, mày ko thấy mệt nhọc sao?”. Mệt mỏi chứ! Nhưng chịu thôi, tôi đã quá quen với những vấn đề này rồi, chẳng còn chút tha thiết gì nữa. Tôi hại rằng mỗi lần nói về điều đó, đầy đủ thứ sẽ lại tuôn ra như chưa bao giờ được quên. Nên im thin thít là tốt nhất.
Cô 1-1 là nạm nhưng thỉnh thoảng tôi cũng khá được an ủi do cô đơn. Là gần như buổi coi phim vào rạp với những người dân lạ xung quanh, cười, khóc bao nhiêu cũng chả ai quan lại tâm, chả ai nhằm ý. Là lang thang đâu đó, bất kỳ thời gian, bất kỳ thời tiết, thả hồn theo mây gió, điên khùng theo phong cách mà tôi muốn, miễn sao bản thân được thoải mái sống, dễ chịu và thoải mái bay nhảy, dễ chịu và thoải mái tự do. Đó là điều tôi cảm giác mình vẫn tồn tại may mắn, vẫn kiếm được những thú vui, niềm thanh trang cho cuộc đời bớt vô vị. Dù là buồn cỡ nào, rồi cũng sẽ vui lên thôi. Sau trận mưa trời lại sáng với tôi sẽ được thấy mong vồng.
Cô đối kháng là vậy đó! Đôi chút buồn, chút ít vui, đôi chút chông chênh với những lưu ý đến nửa trẻ con nửa tín đồ lớn. Mặc dù vậy tôi tin rằng sẽ có một ai này sẽ tìm tôi sau phần nhiều ngày tháng cô đơn.

Nỗi bi hùng Nhỏ

Yêu là nhớ, hãy nhớ là mong, muốn là đợi và đợi chờ là hạnh phúc...


Gửi bài
*

Gặp mặt để rồi xa thân thuộc để rồi lạ

"Lời hẹn thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hứa hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành và cứng cáp cũng không triển khai được".

Xem thêm: Có Nên Sạc Điện Thoại Qua Đêm Hay Không? Bạn Có Nên Sạc Pin Điện Thoại Qua Đêm Hay Không


Chắc chắn trải qua nỗi đau vẫn là hầu như ngày niềm hạnh phúc (Cafe Vlog)

Đêm dài mang đến mấy rồi ắt hẳn cũng cho tới lúc bình minh rực sáng, cuộc đời trải qua những nỗi nhức rồi cũng biến thành có đông đảo ngày hạnh phúc, chỉ cần chúng ta luôn sống hướng tới tương lai và hồ hết điều xuất sắc đẹp.


Hóa ra bạn thứ bố yêu cho mấy cũng là bạn đến sau (Vlog Radio)

Chắc hẳn trong số chúng ta chẳng ai muốn phủ lên mình lớp áo với tên tín đồ thứ ba. Nhưng thỉnh thoảng trong cuộc chiến với trái tim lý trí lại bắt buộc dành phần hơn. Yêu đấy, hi vọng đấy rồi lại nhức đấy, bế tắc và hận đấy.


Vội vã trưởng thành vội vã đơn độc (Vlog Radio)

Đàn ông gồm tuổi trẻ con thì phụ nữ cũng đều có thanh xuân. Thanh xuân của đàn bà là quãng thời gian tươi tắn nhất, xinh xắn nhất, sáng chói duy nhất của một đời nhỏ gái, thì tuổi con trẻ của lũ ông toàn số đông câu trả lời chưa chắc chắn chắn, những dang dở, lắm gập ghềnh.


Dành cả tx thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Mọi thứ đã hoàn thành như không bắt đầu. Mọi cá nhân đi một hướng. Tất cả lẽ, sau này khi bọn họ gặp lại, chúng ta sẽ gồm mọi thứ nhưng mà vĩnh viễn chẳng lúc nào có nhau.


Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Tôi đã từng đọc nơi nào đó câu nói: "Cảm giác đau lòng duy nhất là yêu đối kháng phương một người đối kháng phương", cùng hóa ra tôi lại đang tiếp tục mắc kẹt trong bao gồm cái vòng quẩn quanh ấy.


Thế giới rộng 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Nhiều lúc thèm cảm hứng được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn sinh hoạt cạnh bên, một thú vui để giành cho những ngày mưa ko còn khiến cho lòng tái kia đầy trống vắng để biết không tính kia cuộc đời ngổn ngang nhưng chỗ ấy vẫn dành cho mình một khoảng chừng trời bình yên.


Xa nhau rồi liệu còn ai thương ghi nhớ (Cafe Vlog)

Người ta thường nói vào tình yêu, ai chi ra nhiều tình cảm hơn vẫn là người thua thiệt, tôi mỉm cười chẳng cho là đúng. Vì khi yêu ai cũng đã trao đi những xúc cảm nơi đầu tim tinh khôi và nồng nhiệt nhất, vậy thời điểm rời đi đừng lấy theo gần như ưu phiền, hãy để thú vui hong khô giọt nước mắt; ai thắng ai thua đâu còn quan lại trọng, chuyện tùy duyên, thôi thì khoác mây trời...


Duyên phận cụ nào đã tất cả trời cao an bài (Vlog Radio)

Những dịp yếu lòng nhất, em thường để mặc mình vẫy vùng trong thừa khứ nhưng mà chẳng còn cố gắng tìm biện pháp thoát ra. Họ của sau này rồi sẽ niềm hạnh phúc và an yên cả mà lại thôi, dẫu rằng là chẳng cùng nhau. Duyên phận ra sao đã bao gồm trời cao an bài, sau đa số ngày mưa gió phong bế thì cũng biến thành có các ngày nắng ấm, em vốn dĩ có thể lấy lại niềm tin rất nhanh yêu cầu mọi xúc cảm tiêu cực đều đi qua và bầu trời lại trong vắt, xinh đẹp.


Tết này bé lại nợ mẹ một phái mạnh rể (Cafe Vlog)

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe giờ đồng hồ gió cũng vội vàng, vội rút, chẳng mấy nữa cơ mà Tết cũng trở thành về, bé lại bề bộn trong đống thắc mắc của họ mặt hàng mà con biết từng lần như vậy con biết tim bà mẹ lại buồn, chị em thương con gái mẹ vẫn không yên bề gia thất. Với con, nhỏ lại nợ bà bầu một quý ông rể mà năm ngoái con hứa vẫn tìm mang đến mẹ.