Thư tình trịnh công sơn

      153

"Anh ghi nhớ Ánh nhớ ngàn năm thương yêu vô cùng. Lúc nào hư vô mất tích trên cuộc đời này bên trên đời anh hở Ánh. Ánh ơi gió đã đầy cả căn phòng anh trọ. Nhớ Ánh khôn cùng thê thiết".

Bạn đang xem: Thư tình trịnh công sơn


Hồng Nhung hát "Mưa hồng" Dao Ánh là cảm giác cho Trịnh Công tô viết các ca khúc. "Mưa hồng" là một trong số mọi nhạc phẩm mà lại nhạc sĩ viết khuyến mãi ngay người đàn bà xứ Huế.

25 tuổi, Trịnh Công Sơn dạy học ngơi nghỉ Lâm Đồng, cô đơn, giá lẽo, chông chênh, chỉ bao gồm bức thư của cô gái Huế sưởi ấm trái tim tín đồ nghệ sĩ tài hoa.

300 bức thư tình nhưng Trịnh Công tô viết giữ hộ Ngô Vũ Dao Ánh được in ấn trong cuốn Thư tình nhờ cất hộ một người cho thấy tình yêu tx thanh xuân của nạm nhạc sĩ, rất nhiều suy tứ của một phái mạnh trai mang tâm hồn nghệ sĩ.

shop chúng tôi xin giới thiệu một một trong những bức thư đẹp mắt như thơ cất bao tình cảm, suy tư của nghệ sĩ.

*
Dao Ánh - cô cô gái sinh thừa nhận 300 bức thư của Trịnh Công sơn thời trẻ.

Buổi sáng đầu tiên anh dậy trên miền cao này.

Vẫn còn thấy mình bị đày ải vì không khí êm ấm vừa qua.

Buổi sáng bao gồm sương hết sức mỏng. Anh ngồi hong bản thân trước thềm công ty rồi đi qua những tuyến đường đất đỏ như vẫn hằng đi.

Nắng cũng lên rồi đó.

Anh bắt buộc nói là đời sống mình bị xé rách mới phải. Trở lại nơi đây đa số ngày đầu hay bị mất thăng bằng. ý muốn cho nó giường qua. Những lần đi xa là mỗi lần đánh mất. Cho nên không thể nào khỏi lo lắng. Trừ hầu hết tâm hồn kiêu hãnh hoàn hảo nhất mà thôi. Ánh rất có thể là một kiêu - hãnh - tốt - đối. Bạn bè thì nghìn năm vẫn thế. Duy nhất là nhóm bọn chúng anh.

Những gì xem như hoàn hảo thì không thể biện bạch. Tình thân cũng là 1 trong tuyệt đối.

Anh đang ước ao tin Ánh. Tất nhiên là ý muốn tin vui.

Ánh ở đó dù buồn vẫn còn đó bạn bè. Anh tại đây thì giỏi nhiên không có ai.

Càng sinh sống nhiều thì càng độ lượng, càng độ lượng thì càng thấy mình già nua, càng già nua lại càng tấn công mất. Cũng chính vì mỗi ngày mình đã di mình ra xa phần nhiều nề nếp sống tầm thường. Đó cũng là một trong loại chu - kỳ - định - mệnh.

Anh nhớ chiều tối Ánh viết đều chữ Destin Destin vào tập Parolesvà thấy se thắt.

Mỗi fan đã đi xuất phát từ 1 đời sống hỏng vô cùng sẽ trở về một chiếc chết lỗi vô. Ai đang đi xuất phát điểm từ 1 tình - yêu thương - lỗi - vô cùng trở về cô - 1-1 - hư - vô.

Ôi Ánh - lỗi - vô, Ánh - không - hỏng - vô hồ hết ngón tay anh duy trì rồi gồm là mây khói. Thật tội nghiệp cho từng người. Rồi một ngày nào đó làm đa số kẻ kỳ lạ với nhau. Buổi sáng trước lúc lên phía trên anh đi vứt thư đến Ánh và ra ngồi 1 mình ở Pagode.

Xem thêm: Cách Để Nhuộm Áo Tie Dye Là Gì, Xu Hướng Thời Trang Tie

*

Thành phố như chìm chết. Xuất xắc anh chìm chết. Nhạc lên từ 1 góc nhỏ tuổi mais la vie sépare ceux qui s’ aiment tout doucement sans faire de bruit (lời một ca khúc). Có những lá me rất nhỏ lăn tăn như từng tích bi ai bên cơ công viên. Toàn bộ như ước ao âm mưu, toa rập trên vẻ lỗi vô bao la anh đang chịu đựng. Anh vứt đi và về bên nằm úp mặt không thể lời nói. Chiều nay rồi Ánh ngồi một mình đốt nến cùng với ai. Tóc đã tải hoa hồng chưa sao anh không nhìn thấy. Một ngày 1 tháng 1 năm buồn đi mang lại hết tuổi nhỏ.

Ánh ơi,

Buổi chiều. Anh vừa thức dậy nghe giờ đồng hồ gió hú ngoài kia như một bè phái sói rừng mang lại đánh thức. Buổi chiều vắng vẻ không còn nghe gì quanh đó tiếng gió cũng không hề thấy gì ngoài kho bãi cỏ lao xao. Gió thổi phần lớn đám những vết bụi đỏ xua đuổi nhau ngoài tuyến đường dốc.

Buồn ơi xa vắng bạt ngàn là bi ai (lời thơ của vắt Lữ - pv). Vẻ tĩnh mịch làm anh thấy sững sờ khó tin được mình vừa tại 1 vùng xanh non trôi nổi về một địa điểm cằn cỗi như vậy này. Ám ảnh của hầu hết ngày kha khá êm đềm sinh hoạt đó vẫn còn đó chan đựng trong anh. Anh như còn thấy Ánh cách đi, ngồi hát, như còn thấy phần lớn ngón tay với hình dáng quen thuộc nhưng anh hằng chú ý để lưu giữ trên từng buổi chiều. Láng Ánh như xao rượu cồn trước mắt anh. Vớ - cả - Ánh còn này còn đó. Anh đã trở nên đày ải thật rồi đây.

Ánh đã hết đã xa đi bên cạnh vạn dặm. Cần gọi là niềm đau xót chứ không hẳn là nhớ solo thuần.

Nắng đá quý đổ xuống với gió cuốn từng bóng nắng nóng đi. đến anh call thêm từng nào lần thương hiệu Ánh nữa mang lại gió với về.

Gió cũng bi thiết như mắt bạn yêu. Chiều tối thứ năm. Ánh hình như không cho trường. Ánh ở trong nhà có thắp nến cơ mà nghe gió xa về không.

Những ngày vui qua mau quá. Làm sao giữ nổi một ngày vui mang đến mình.

Dao Ánh Dao Ánh Dao Ánh.

Ở đây anh còn tồn tại đâu mong muốn mỗi chiều Ánh sang. Các lần đến là từng lần lạ lẫm hẳn lên. Bỗng nhiên anh lại có cảm tưởng quái đản thế.

Đã bao gồm bao nhiêu lần anh kể cho Ánh nghe về vẻ hoang vu của những buổi chiều nghỉ ngơi đây. Mỗi lần trở dậy là các lần thấy mình bị tước chiếm tất cả. Xuất phát điểm từ 1 tình cảm nhỏ dại đến một cảm xúc lớn. Thấy không liệu có còn gì khác không còn gì, như đã biết thành hắt hủi cùng mình không thể là bản thân nữa.

*
Dao Ánh qua nét vẽ của Trịnh Công Sơn.

Này Ánh của anh,

Hãy hát lại lời ca của không ít bài hát thân quen đó đến anh nghe.

Buổi chiều ni anh đã chẳng còn ai nữa. Một épave (xác tàu chìm) trôi giạt về đây nghe ngôn ngữ của mình, bước chân của mình, hơi thở của bản thân mình là anh đó.

Anh vẫn có toàn bộ để rồi không thể gì. Hỏng vô sẽ choán chật khoảng sống nhỏ. Từng espace vitale. Ôi buồn, sẽ là từng tua thạch nhũ rơi xuống âm thầm quanh đời sống anh có Ánh đứng chú ý như một bởi sao buổi chiều, anh làm bạn chăn cừu trở về trong số những tiếng chuông lục lạc. Anh chờ muốn thư Ánh và số đông lời - nói - mang đến - ngày - tháng làm việc đây.

Nhớ Ánh - thần - thoại như bao giờ bao giờ.

Cho anh được ru mọi ngón tay mùa xuân vào thiên thu.

Ánh ơi Ánh ơi

Những ngày tháng còn nghĩa lý gì khi 1 người vẫn mất tài sản quý báu độc nhất vô nhị của đời mình.