NỮ Y MINH PHI TRUYỆN

Lần nào xem xong một bộ film nữ chủ tôi lại dễ bị ám ảnh, phải trút hết cảm xúc ra mới bình ổn tâm trạng được.

Bạn đang xem: Nữ y minh phi truyện

Bộ film này của Lưu Thi Thi được quay từ năm 2014, mãi mới được chiếu, và đến giờ tôi mới có thời gian để xem. Không bàn đến việc có đúng lịch sử hay không, bộ film hoàn toàn thành công trong việc để lại ấn tượng cho người xem. Diễn xuất thì khỏi bàn. Hoàng Hiên và Hoắc Kiến Hoa thực lực tốt. Mọi người hay chê Lưu Thi Thi, song tôi lại thấy cô ấy diễn rất tròn vai (hay do tôi vốn thích cô ấy từ lâu nhỉ?). Kim Thần, Vu Sa Sa, Viên Văn Khang, Lữ Lương, Lí Trình Viện…thể hiện nhân vật ổn. Kịch bản có hơi rắc rối và dài dòng, nhưng nhìn chung thì diễn biến phát triển logic. Dù có bức xúc, tức giận với một hành động nào đó của Doãn Hiền, Chu Kỳ Trấn, Chu Kỳ Ngọc hay Dã Tiên…tôi cũng không thể phản đối được. Suy xét kỹ, mọi việc đều có nguyên do, đều hợp tình hợp lý. Tuy chỉ có điều, do cùng là film nữ chủ, cùng có dàn nam yêu nữ chính tha thiết nên tôi thấy hơi giống Mị Nguyệt truyện (giống mỗi điểm này thôi nhé; về một hoàng thượng, một khả hãn và Hoàng Hiên đóng vai tình đầu khó phai ấy). Đoạn cuối film thì ngược tâm ngược thân, Doãn Hiền cố chấp, dùng tính mạng mình để uy hiếp Hoàng đế, có điểm giống Nhược Hy của Bộ Bộ Kinh Tâm. Bỏ qua những điều đó, Nữ Y Minh Phi Truyện khiến tôi có nhiều cảm nghĩ khác nhau.

Đầu tiên là về Đàm Doãn Hiền. Tôi thấy vai diễn này của Lưu Thi Thi tổng hợp một chút tính cách từ mỗi nhân vật mà cô đóng. Tạo hình phục trang đều hợp Thi Thi nên Đàm Doãn Hiền mang vẻ đẹp thanh thoát, cao ngạo, rất khí chất. Đặc biệt Lưu Thi Thi cực đẹp dưới tuyết. Những cảnh Doãn Hiền dưới tuyết đều khiến tôi xuýt xoa. Tuy đôi lúc biểu cảm của Thi Thi vẫn chưa tới, nhưng tôi vẫn hài lòng với vai Doãn Hiền này của cô

Không biết nhân vật lịch sử đúng thật như thế nào, nên tôi không dám chắc vụ film có buff nữ chính quá hay không. Nhưng nhìn chung, Doãn Hiền là một người con gái tài năng, có chính kiến và luôn kiên cường. Nói thật, tôi mà sống trong cái xã hội phong kiến bảo thủ đấy chắc chết vì tức. Trọng nam khinh nữ quá nặng nề. Doãn Hiền đã dần phá bỏ được tư tưởng đó. Dù quá trình gian nan, nhưng nàng đã thành công. Doãn Hiền thông minh, lại cần cù chăm chỉ. Nàng không bao giờ tự phụ là mình giỏi mà luôn khiêm tốn học hỏi các vị tiền bối khác. Tinh thần của Doãn Hiền khiến tôi cảm thấy yêu ngành y hơn (tôi cũng đang học y). Nàng có lòng thương người, lương y như từ mẫu nữa. Danh hiệu Quan âm sống của nàng không hề quá chút nào.

Là con nhà nòi, dòng máu trong người nàng không cưỡng lại được sự hứng thú từ việc trị bệnh. Cãi lời cha, nàng lén theo bà nội học y. Lần không kìm được mà chữa phong cho Từ lão phu nhân đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời Đàm Doãn Hiền. Thêm việc gặp gỡ Chu Kỳ Trấn dưới danh nghĩa Trịnh Tề và giải cứu Thành vương Chu Kỳ Ngọc, số mệnh nàng dần xoay chuyển theo chiều hướng nàng chưa từng tưởng tượng đến. Đấu tranh để xóa bỏ thành kiến về nữ nhân chữa bệnh, đấu tranh để chững tỏ khả năng của mình, đấu tranh để chống lại cái ác, đấu tranh cho tình yêu và lòng đam mê… Đàm Doãn Hiền trải qua biết bao cực khổ. Nhưng nàng chưa bao giờ bỏ cuộc.

Từ một tiểu thư Đàm gia có tiếng, Doãn Hiền rơi vào cảnh diệt tộc, phải đổi họ, sống xa xôi nơi Bắc Cương. Sau đó nàng thành nữ quan, rồi vì bị uy hiếp mà rời cung, theo quân doanh đánh trận. Doãn Hiền thành vị đại phu nhân hậu chữa bệnh cho quân mình và cả quân giặc. Nàng bị giày vò bởi thời tiết, thiếu thốn, cái đói cái lạnh, thêm cả những khinh bỉ lúc ban đầu khi mọi người phát hiện nàng là nữ. Nàng vẫn vượt qua được, suýt nữa thành phu nhân của Dã Tiên, chạy trốn, đưa Chu Kỳ Trấn, lúc đó là Thái Thượng hoàng, về kinh bình an. Và nàng được Chu Kỳ Ngọc phong phi, về sau mang thai được lên Hoàng Quý phi. Nàng mở ngự dược phòng, đào tạo y nữ. Sau khi Chu Kỳ Ngọc mất, con cũng không còn, nàng rời chốn cung đình lạnh lẽo, yên ổn gây dựng phòng khám riêng ở giữa muôn dân. Và đến cuối, khoảng chục năm sau, nàng gặp lại Chu Kỳ Trấn.

Thực ra thì không có mấy ai có ý kiến về tài năng, nhân cách và vẻ đẹp của Đàm Doãn Hiền. Cái người ta hay tranh cãi là trái tim của nàng.

Kể ra thì Chu Kỳ Trấn, Chu Kỳ Ngọc và hàng loạt lý do, sự kiện khiến việc suy nghĩ kỹ càng để chọn lựa một bên hoàn toàn khá là khó. Có thể nhiều người đứng về phía Chu Kỳ Trấn và trách Doãn Hiền khi không thừa nhận tình cảm và đến với Chu Kỳ Trấn sớm hơn, nhưng nếu đặt mình vào vị trí của Đàm Doãn Hiền, tôi cũng sẽ hành xử như nàng.

Doãn Hiền vốn là gặp Kỳ Ngọc trước. Kỳ Trấn xuất hiện sau đó. Song, hồi đầu, tính cách ngoài lạnh trong nóng của chàng khiến người khác hiểu lầm. Doãn Hiền cũng là vì tính cách này, mới không rung động trước Kỳ Trấn mấy. Một Kỳ Ngọc ấm áp, dũng cảm, thấu hiểu luôn dễ khiến nữ nhân động lòng hơn. 

Tình cảm nàng dành cho Kỳ Ngọc là thật lòng. Trái tim nàng ban đầu chỉ hướng đến một mình Kỳ Ngọc, dù rằng nó có hơi hướng “ngưỡng mộ”, “tương kính như tân” hơn. Vì Kỳ Ngọc, Doãn Hiền trốn ra khỏi nhà để chữa bệnh. Nàng tìm mọi cách gặp lại vị Chu công tử hào hoa đó. Chiếc trâm hoa là vật quý giá nàng coi trọng nhất. Dù bị phản đối nặng nề từ phía Thái hậu và mẫu thân của Chu Kỳ Ngọc, Doãn Hiền và Kỳ Ngọc vẫn cố gắng để được bên nhau. Họ thậm chí còn bàn cách chạy trốn. Chỉ tiếc số phận không cho họ như ý nguyện. Vì thương cảm cho Kỳ Trấn phải chống chọi với bè đảng Uông Quốc công một mình, hai người đã bỏ qua cơ hội duy nhất của họ.

Người ta chê trách Đàm Doãn Hiền dây dưa giữa hai nam nhân (thực ra là ba). Người ta giận nàng tổn thương Chu Kỳ Trấn nhiều lần, đến nỗi chẳng biết Chu Kỳ Trấn là nam chính hay nam phụ nữa. Thực ra trong cuộc như Doãn Hiền thì không thể nhận thấy tình cảm của Kỳ Trấn rõ như khán giả. Phải mất một thời gian nàng mới mơ hồ cảm thấy, thêm hoài nghi từ những người xung quanh như Tiền hoàng hậu, và lời tỏ tình trực tiếp từ vị hoàng thượng luôn cô đơn ấy, nàng thực sự thấu hiểu trái tim Chu Kỳ Trấn. Và nàng chọn trốn tránh. Vì Chu Kỳ Ngọc, vì Tiền tỷ tỷ, vì bản thân nàng….

Ở bên Chu Kỳ Trấn, nàng có kỷ niệm vui vẻ. Chàng luôn làm nàng cười thật tươi. Mặc dù chàng trêu tức nàng, đó chỉ là một cách gây sự chú ý với người con gái mình thích. Chàng cứu nàng ở đêm hội đèn. Chàng tặng nàng chiếc vòng ngọc mà đến tận sau này, khi đồng ý lấy Chu Kỳ Ngọc, nàng vẫn đeo. Kỳ Trấn còn vì nàng mà bị quan lại trong triều phản đối còn hơn cả bình thường nữa.

Nhưng khi Chu Kỳ Trấn ôm chặt Doãn Hiền không buông và ép nàng nói ra sự thật, trong đầu nàng hiện lên lời hứa với Tiền tỷ tỷ. Tôi không rõ có chắc chắn không, nhưng cảm giác Doãn Hiền lúc đó từ chối Chu Kỳ Trấn vì Tiền tỷ tỷ quá tốt, chứ không phải do nàng yêu Chu Kỳ Ngọc sâu sắc. Gần như có thể kết luận, nàng có rung động trước Chu Kỳ Trấn. Nàng luôn nói hai người là huynh muội. Bản thân nàng tự lừa dối chính mình, tự tạo lý do cho mọi hành động của nàng. 

Nàng hy sinh danh tiết chỉ vì thế? Nàng bôn ba vất vả chỉ vì thế? Nàng nguyện cưới Dã Tiên chỉ vì thế? Nàng bất chấp tất cả chỉ vì thế? Tại sao chính nàng lại chưa bao giờ nhìn thẳng vào sự thật?

Kế sách của Uông Mỹ Lân coi như thành công. Nàng ta ép Doãn Hiền phải giả chết, đi theo quân doanh ra chiến trường. Nàng ta không cắt đứt được tình cảm giữa Kỳ Ngọc và Doãn Hiền, nhưng điều này đủ để thay đổi tình cảm của Doãn Hiền. Thời gian Doãn Hiền ở bên cạnh Chu Kỳ Trấn nhiều hơn ở bên Chu Kỳ Ngọc. Trong khoảng thời gian đó, nàng và Chu Kỳ Trấn trải qua nhiều khó khăn, đồng cam cộng khổ, đồng sinh cộng tử. Hơn nữa, từ đầu đến cuối, Chu Kỳ Trấn chưa bao giờ che dấu sự quan tâm đối với nữ nhi như nàng. Chàng trở nên trách nhiệm hơn, mạnh mẽ hơn, và tình cảm không hề thay đổi. Nói nàng không rung động, là nói dối. Ai cũng nhìn ra, chỉ có nàng một mực tin vào thứ nàng muốn tin. Thiết Bất Hoa còn giận đến mức nói thẳng là nàng không hiểu trái tim nàng chút nào. Sau đó, hẳn nàng có suy nghĩ về chuyện giữa nàng và Chu Kỳ Trấn. Chu Kỳ Trấn thích nàng là điều rõ ràng. Tuy nhiên, đối với Đàm Doãn Hiền, dù nàng có thực sự thích chàng, nàng cũng không thể thừa nhận. Căn bản vì đó là huynh đệ của Chu Kỳ Ngọc, người hy sinh rất nhiều cho nàng, và là trượng phu của Tiền tỷ tỷ, người đối với nàng cực tốt, bảo hộ nàng trước nhiều sóng gió hoàng cung.

Nếu không có một Chu Kỳ Ngọc hay một Tiền hoàng hậu, ắt hẳn sẽ dễ dàng để chấp nhận Chu Kỳ Trấn hơn. Thật tiếc là không có “nếu như”… Đàm Doãn Hiền mà chịu bất chấp tất cả nghe theo con tim thì đã không phải một Đàm Doãn Hiền tôi thích rồi.

Có thể nói họ hữu duyên vô phận. Quá trình gian nan ngoài chiến trường chấm dứt, hai người về được đến kinh thành. Chu Kỳ Ngọc, lúc đó là Hoàng thượng, đã thay đổi một chút. Hắn ta đa nghi hơn. Hắn tìm cách giữ ngai vị của mình, ép hoàng huynh vào lãnh cung, khóa cửa chặt, hạn chế mọi tiếp xúc giữa Chu Kỳ Trấn và bên ngoài. Một phần là do Chu Kỳ Trấn uy hiếp đến vị trí tối cao, một phần do không thể khẳng định trái tim Doãn Hiền còn nguyên vẹn, chỉ còn cách bắt ép. Doãn Hiền dù giận dữ trước sự thay đổi của Chu Kỳ Ngọc cũng không thể làm gì khác. Lúc này, nàng càng không thể thoải mái tự nhiên với Chu Kỳ Trấn được nữa.Rồi nàng mang thai. Khoảng cách giữa nàng và chàng càng xa, xa đến nỗi hoàn toàn không thể níu kéo.

Tôi luôn ghi nhớ ánh mắt hai người trao nhau đêm mưa tuyết hôm đó. Đau đớn, xót xa, nuối tiếc… vô vàn tình cảm tràn ngập mà không thể nói. Tất cả như một bi kịch số mệnh tạo nên cho hai người họ.

Và Doãn Hiền sảy thai, ngay hôm Chu Kỳ Ngọc mất….

Ngày hôm đó là ngày đen tối của cuộc đời nàng. Tương lai tươi đẹp về một gia đình êm ấm như bong bóng xà phòng, lấp lánh đẹp đẽ, để rồi vỡ tan trong khoảnh khắc.

Doãn Hiền thà nhắm mắt, chìm đắm trong giấc ngủ, còn hơn là thức dậy đối mặt với sự thật. Vì thế, nàng lựa chọn ra đi, rời bỏ nơi có quá nhiều hồi ức ngọt ngào mà cay đắng, về Chu Kỳ Ngọc, và cả Chu Kỳ Trấn.

Doãn Hiền đã chịu đựng cú shock nặng nề về mặt tâm lý. Nàng chẳng có thể thoải mái ở lại bên Chu Kỳ Trấn mà không nghĩ đến tình yêu sâu đậm Chu Kỳ Ngọc dành cho nàng những ngày cuối và đứa con đang thành hình của họ.

Nàng ôm tất cả quá khứ ra đi để bắt đầu cuộc sống mới. Nàng không có ý định quay lại. Nếu không phải là Chu Kỳ Trấn buông bỏ tất cả đi tìm nàng, chắc đến cuối đời, hai người sẽ không có cơ hội gặp lại nhau.

Chu Kỳ Trấn tìm đến là việc của khoảng chục năm sau. Gánh nặng trong lòng Doãn Hiền đã bớt đi rất nhiều. Đã quá lâu rồi, Doãn Hiền thực sự cần bước tiếp. Doãn Hiền nên mở cửa trái tim mình để có thể hạnh phúc thật sự. Nàng và Chu Kỳ Trấn ở bên nhau quãng thời gian còn lại, chẳng ai có lý do gì để phản đối. Hai người đều chịu đựng đủ rồi.

Tôi mong hai người bình bình yên yên sống với nhau đến cuối đời.

Trong số ba nam nhân dành tình cảm cho Đàm Doãn Hiền, Chu Kỳ Trấn chắc chắn là người nhận được nhiều sự ủng hộ của khán giả nhất. Mối tình si khắc cốt ghi tâm kéo dài cả đời của chàng đầy đau xót, khiến người ta vừa khâm phục, vừa thương cảm.

Chu Kỳ Trấn gặp Đàm Doãn Hiền muộn hơn Chu Kỳ Ngọc một chút, vì vậy đã vuột mất cơ hội là người đầu tiên bước vào trái tim nàng. Nếu chàng gặp nàng sớm hơn, sự việc có khi đã khác.

Bù lại, Chu Kỳ Trấn có nhiều thời gian và cơ hội chia ngọt sẻ bùi với Doãn Hiền. Chàng khiến khán giả rung động trước sự quan tâm chăm sóc chu đáo đối với người con gái mình thích. Doãn Hiền cũng bị cảm động. Không thể chối bỏ được rằng, tình cảm của Chu Kỳ Trấn cực kỳ sâu sắc. Trước bao ngăn cách, thậm chí là không được hồi đáp, Chu Kỳ Trấn vẫn không buông tay được. Tôi đếm được hơn ba lần Chu Kỳ Trấn nói là sẽ quên đi. Nhưng cuối cùng, trái tim lại phản bội lý trí. Chàng hiểu rất rõ bản thân muốn gì. Song, vì không mong Doãn Hiền khó xử, Chu Kỳ Trấn cũng tự tìm lý do cho mọi hành động của mình. Họ chỉ là bằng hữu, huynh muội, vua quan,… Tình cảm đó không phải tình yêu… Những lời đó lặp đi lặp lại, thôi miên họ quên đi cái gọi là sự thực trái tim họ cần đối mặt.

Tôi còn nhớ phân đoạn Thiết Bất Hoa tìm cách để Chu Kỳ Trấn và Đàm Doãn Hiền gặp nhau qua bóng phản chiếu dưới hồ. Lúc đó, Chu Kỳ Trấn đã buột miệng nói làm không khí tràn đầy ngượng ngập. Ngay sau đó, Chu Kỳ Trấn phải lập tức sửa lại để Doãn Hiền không nghĩ nhiều. Lúc đó tôi chỉ biết thở dài.

Chu Kỳ Trấn hy sinh rất nhiều cho Đàm Doãn Hiền. Nhưng khác với một Chu Kỳ Ngọc có thể đường đường chính chính quan tâm đến nàng, Chu Kỳ Trấn chỉ có thể yên lặng mà ủng hộ nàng theo các cách khác nhau.

Kỳ Trấn vì Doãn Hiền mà đồng ý những cải cách quá mới mẻ ở thời bấy giờ để rồi nhận vô số ý kiến phản đối từ quần thần. Chu Kỳ Trấn bảo hộ Doãn Hiền trước nguy hiểm. Đặc biệt khi họ rơi vào tay giặc, Chu Kỳ Trấn còn suýt quỳ xuống trước Khả Hãn để hắn ta buông tha cho Doãn Hiền dù chàng vẫn là một Hoàng thượng uy nghiêm. Trong đêm chạy trốn đầy tuyết rơi, chính Chu Kỳ Trấn đã ra ngoài tìm người đến cứu, bỏ qua gió bão, mặc kệ mạng sống… Khi về kinh, thành Thái Thượng hoàng, bị giam giữ gián tiếp sau cung cấm, Chu Kỳ Trấn vẫn chưa bao giờ quên. Doãn Hiền bị văn võ bá quan chỉ trích vì muốn xây dựng nữ y quán, chính Chu Kỳ Trấn đứng ra nhận trách nhiệm. Lúc bệnh dịch hoành hành, là Chu Kỳ Trấn cho người đến giúp. Bản thân chàng cũng cùng mọi người bào thuốc, chăm sóc bệnh nhân. Doãn Hiền bị nghi nhiễm bệnh, chàng không nề hà đến gần kiểm tra nhiệt độ cơ thể nàng.

Có đáng không? Đáng… Chỉ cần là Đàm Doãn Hiền, Chu Kỳ Trấn cái gì cũng đáng.

Nhưng rồi cái gì đến sẽ đến. Một Tiền hoàng hậu sẵn sàng chờ đợi, một đệ đệ thân thiết từ nhỏ, Chu Kỳ Trấn gần như đã không níu kéo nữa. Tình cảm càng ngày càng bị chôn chặt trong tim. Chàng tưởng rằng, cố gắng quên đi, vì người xung quanh, và vì bản thân, là điều tốt nhất. Ngờ đâu, mỗi lần gặp nhau lại như xát muối vào tim. Không gặp thì nhớ. Có gặp thì đau.

Đau xót khi Doãn Hiền không từ mà biệt. Kỳ Trấn tìm đến Hàng Cương và nhờ chuyển lời rằng chàng sẽ mãi đợi. Câu chữ đơn giản mà lại như trút hết nỗi lòng. Sau đó đoạn nhạc dạo vang lên. Nhạc da diết kèm kỳ ức ùa về khi hai người đùa nghịch dưới tuyết quả thực rất buồn. Tôi trách Doãn Hiền. Nàng chắc hẳn cũng không dễ chịu gì khi đưa ra quyết định đó. Nhưng Chu Kỳ Trấn không đáng phải chịu đựng tất cả như vậy.

Đoạn cuối, nếu không phải Chu Kỳ Ngọc mất, Chu Kỳ Trấn hẳn sẽ không đi tìm Doãn Hiền. Nhưng chàng đã nhường lại ngôi vị cho con trai để bản thân theo đuổi tình yêu cả đời. Khi đó, con trai của chàng và Tiền hoàng hậu đã đủ sức gánh vác trọng trách, nên “nhiều năm về sau” trong film phải là tầm chục năm. Mọi khúc mắc dần tháo gỡ, gánh nặng trách nhiệm không còn, quá khứ trôi qua đi, vốn không còn điều gì ngăn cản họ nữa.

Vuốt nhẹ quyển sách do chính Doãn Hiền biên soạn, Chu Kỳ Trấn đã nghĩ kỹ. Họ đã bị nỗi cô đơn giày vò quá lâu rồi. Thời gian chục năm đủ để vết thương lòng hồi phục. Do đó, chàng đã rời bỏ giàu sang phú quý đi gặp cố nhân. Lòng chàng lúc đó chắc chỉ mong Doãn Hiền vẫn khỏe mạnh, vui vẻ. Còn tôi thì hy vọng họ thấu hiểu nhân sinh, đưa ra quyết định đúng đắn.

Cá nhân tôi vô cùng thích tính cách nhân vật Chu Kỳ Trấn. Quả thực ban đầu, Chu Kỳ Trấn là dạng người ngoài lạnh trong nóng, hay nói những lời khó nghe. Nhiều người không hiểu chàng sẽ thấy bực mình. Giống như Đàm Doãn Hiền không dám cứu người nữa do sợ mắc lỗi, Chu Kỳ Trấn nói nàng những lời nặng nề khiến nàng rất giận và khó chịu, song về sau khi hiểu mục đích của chàng, nàng thông cảm hơn. 

Ngoài ra, vì chống đối Thái hậu mà dựa dẫm vào bên Đông xưởng quá nhiều, điều hành đất nước không tốt chút nào. Tuy nhiên, sau biến cố lớn, chàng nhận ra bộ mặt thật của Vương Chấn. Doãn Hiền cho chàng động lực sống tiếp và không từ bỏ. Có thể nói, Doãn Hiền có công lớn trong việc thay đổi con người Chu Kỳ Trấn từ tốt đến tốt hơn. Giai đoạn ở trong doanh trại địch của Chu Kỳ Trấn là quãng thời gian chàng học được nhiều nhất. Chàng trở nên bình tĩnh hơn, suy nghĩ thông suốt hơn, kiên cường hơn, và có trách nhiệm. Đây là những điều kiện khiến chàng có thể trị vì đất nước tốt hơn rất nhiều so với chàng khi trước.

Bên cạnh đó, chàng thấu hiểu nhân tình thế thái và trưởng thành. Không còn một Trịnh Tề bất cần, ngoài lạnh trong nóng, hay chọc tức người khác nữa. Chàng biết suy tính đến cảm xúc của mọi người xung quanh. Chàng thương dân, luôn mặc khả năng nhiễm bệnh mà trực tiếp tham gia vào quá trình ngừa dịch. Chàng dù có yêu Doãn Hiền đến mấy cũng không bắt ép nàng. Chàng không bỏ Tiền hoàng hậu. Chu Kỳ Ngọc đối xử tệ bạc với chàng, chàng vẫn coi đó là huynh đệ thân thiết nhất. Chàng hận Tôn Thái hậu cũng là do hiểu nhầm. Ngay cả trong lúc hiểu nhầm, chàng cũng không muốn giết hại người đã nuôi dưỡng chàng bấy lâu.

Chu Kỳ Trấn rất tốt, chỉ là trong tình yêu có chút không may mắn. Song, nếu chàng đến với Doãn Hiền, mặc kệ một đệ đệ và một Tiền hoàng hậu một lòng một dạ với mình, thì chàng đã chẳng phải là nhân vật tôi thích.

Cả một đời chỉ yêu một người. Không đến được với người đó cũng không bất chấp để tổn thương những người khác. Đây chính là điểm đáng khâm phục của Chu Kỳ Trấn

Chu Kỳ Ngọc có lẽ được ít người thích hơn Chu Kỳ Trấn. Đơn giản vì cái bóng cô đơn của Chu Kỳ Trấn quá lớn, đủ để che khuất những điểm mạnh của Chu Kỳ Ngọc.

Bản thân Chu Kỳ Ngọc là nam nhân tốt. Y nhờ duyên phận mà gặp gỡ Doãn Hiền, đem lòng thương nhớ nàng. Sau đó, trải qua các lần vô tình gặp lại, Chu Kỳ Ngọc và Đàm Doãn Hiền tình cảm thêm sâu đậm. Chàng trai thư sinh nho nhã cùng ngắm trăng với nàng, chàng trai nguyện chờ đợi chiếc khăn đỏ treo ngoài cửa mà mỗi tối không ngủ ấy, thật sự lay động nàng. Khi Doãn Hiền cùng cha và bà nội vội vàng chạy trốn, điều đầu tiên Doãn Hiền nghĩ tới là chưa nói cho Kỳ Ngọc. Và lúc biết chuyện, Kỳ Ngọc không quản đường xá, cưỡi ngựa đuổi theo con thuyền. Y chứng minh cho phụ thân của Doãn Hiền biết rằng, mình là nghiêm túc. Y cũng hay cãi nhau với mẫu thân và còn đồng ý cho Doãn Hiền tiếp tục cứu chữa bệnh, tiếp xúc với đàn ông lạ, mặc cho suy nghĩ phong kiến bảo thủ về danh tiết nữ nhân.

Xem thêm: Mua Online Giày Sandals Xỏ Ngón Giá Cực Tốt Tháng 10, 2021 Xăng

Tiếc là, cũng chính vì duyên phận, Chu Kỳ Ngọc đánh mất hạnh phúc và gây đau khổ cho bản thân lẫn người xung quanh. Thực ra thì vốn thân bất do kỷ. Nếu Chu Kỳ Ngọc không cưới Uông Mỹ Lân, nhà Doãn Hiền sẽ lại rơi vào thảm kịch lần nữa. Vì thế y không có lựa chọn. Doãn Hiền biết điều này nên nàng luôn có cảm giác nợ y. Tôi nghĩ đây có thể là một lý do Doãn Hiền chọn ở bên Kỳ Ngọc thay vì Kỳ Trấn. Hy sinh đầu tiên và lớn nhất của Chu Kỳ Ngọc cho Doãn Hiền là hạnh phúc của y. Y phải làm điều chàng căm ghét. Hàng loạt sự kiện diễn biến sau đó đều từ việc này mà ra. Không biết nếu Chu Kỳ Ngọc nhìn trước tương lai, liệu y có chọn con đường này nữa không, hay là sẽ cố gắng tìm cách khác?

Có sự thay đổi tính cách rất lớn ở Chu Kỳ Ngọc liên quan đến hai biến cố lớn của chính mình, Chu Kỳ Trấn và Đàm Doãn Hiền. Chu Kỳ Trấn đem quân đánh trận thua và bị bắt, sau đó bị truất ngôi và thành Thái Thượng hoàng. Đàm Doãn Hiền bị ép đến mức phải giả chết rồi ra chiến trường, rơi vào tay địch. Trước vận mệnh đất nước, dưới sự thôi thúc của quan lại, Thái hậu và Uông Quốc công, Chu Kỳ Ngọc từ Thành vương lên ngôi Hoàng đế. Lúc này Chu Kỳ Ngọc vẫn là một Chu Kỳ Ngọc nặng tình nặng nghĩa lắm. Tin rằng Doãn Hiền mất rồi nhưng chưa bao giờ bóng hình nàng phai nhòa trong đáy mắt. Đối với vị ca ca ở nơi xa xôi cũng vậy. Chu Kỳ Ngọc tìm mọi cách cứu về. Y thề với trời xanh là sẽ đưa Chu Kỳ Trấn về kinh, đồng thời trả lại ngôi vị. Hình ảnh y lúc đó rất hào hùng, bi tráng.

Song Chu Kỳ Ngọc chỉ là một con người, có tham, sân, si… Uông Quốc công đánh trúng tâm lý Chu Kỳ Ngọc. Con người ta ở trên cao quen rồi, có ai chịu quay lại kiếp cúi người khép nép chứ? Và Chu Kỳ Ngọc trở nên lấp lửng trước việc rời hoàng vị. Y hay nghe những quan như Uông Quốc công và phía Đông xưởng hơn. Thậm chí, Chu Kỳ Ngọc cho người Đông xưởng lùng tìm Chu Kỳ Trấn để ngăn chặn việc hồi kinh do sợ lay đổ hoàng vị hiện tại. Có cảm giác Chu Kỳ Ngọc trở nên giống Chu Kỳ Trấn ngày xưa vậy, mà đúng ra là còn tệ hơn nữa.

Điều đó được gián tiếp thúc đẩy bởi nghi kỵ, lo toan với hai người thân thiết của mình là Chu Kỳ Trấn và Đàm Doãn Hiền. Trước sự trở về của hai người, Kỳ Ngọc vừa vui vừa buồn. Hai người đều bình an vô sự, rất tốt. Nhưng y sẽ phải nhường ngôi lại cho Chu Kỳ Trấn. Còn về Doãn Hiền, nói không nghi ngờ chỉ là nói dối. Khoảng cách xa xôi, tin tức truyền đi truyền lại phần nhiều là ít tính chân thật. Uông Mỹ Lân thì tìm mọi cách thêu dệt tin đồn giữa Doãn Hiền và Dã Tiên, Doãn Hiền và Chu Kỳ Trấn. Trước thay đổi của Chu Kỳ Ngọc, Doãn Hiền cũng lạnh nhạt hơn, càng tăng thêm độ đố kỵ và sự tức giận trong Chu Kỳ Ngọc. Y bắt ép Doãn Hiền làm phi, cho nàng mở ngự dược phòng nhưng vì thể diện bản thân mà chỉ cho nàng mở để có. Y còn gần gũi cùng Uông Mỹ Lân mỗi lần cãi nhau với Doãn Hiền, suýt nữa có tình cảm với nàng ta thật. Đỉnh điểm là việc nhốt Chu Kỳ Trấn vào Nam cung và cưỡng ép Doãn Hiền để chứng minh nàng trong sạch. Tôi thực sự không ngờ con người đó có thể thành ra như vậy. Y đã tổn thương Doãn Hiền sâu sắc, và chắc hẳn nàng đã trên dưới một lần hỏi bản thân về chút tình cảm còn lại đối với Chu Kỳ Ngọc. Con người bỏ mặc Thái hậu bị đầu độc đó có còn là Chu Kỳ Ngọc nàng từng yêu thương nữa không? Người ngăn nàng theo đuổi nghiệp y vẫn là người đó sao? Tại sao người từng ấm áp nhường ấy lại có thể đối xử với huynh đệ của mình như vậy? Người từng tốt bụng đó lại đóng cửa thành, chạy trốn bệnh dịch, bỏ mặc bá tánh dù đang là vua? Tại sao y thà tin phía Uông Quốc công cũng không tin nàng và Chu Kỳ Trấn chứ?

Tuy nhiên, Doãn Hiền không băn khoăn lâu được, vì nàng mang thai. Chứng minh được sự trong sạch của Doãn Hiền và sắp chào đón đứa con đầu lòng, Chu Kỳ Ngọc cảm thấy có lỗi với Doãn Hiền và Chu Kỳ Trấn. Việc Chu Kỳ Trấn xin gặp Dã Tiên để đàm phán, việc mà y không dám làm, càng khiến y thêm khâm phục vị ca ca này. Y muốn bù đắp. Nhưng ông trời không cho y thời gian và cơ hội nữa.

Gọi đó là quả báo cũng được. Từng dửng dưng nhìn Uông Mỹ Lân đầu độc Mẫu hậu của mình, y bị chính Uông Mỹ Lân hạ độc. Dù độc đó vốn dành cho Doãn Hiền để hủy thai nhi, đối với Chu Kỳ Ngọc, thế nào cũng đều đau khổ cả. Bột kim cương khó giải, Chu Kỳ Ngọc bệnh tình càng nặng. Những ngày cuối đời, y hòa giải với Chu Kỳ Trấn, bắt nhốt nhà họ Uông, phong Doãn Hiền làm Hoàng hậu. Bệnh của y không thể khỏi. Và y ra đi. Y cố gắng giải quyết tất cả trước khi nhắm mắt xuôi tay. Nhưng y không ngờ đến mẫu thân ruột thịt của y đau thương quá độ mà phát điên, giết cả cháu nội đang thành hình và suýt hại chết Doãn Hiền. Y hẳn không tưởng tượng nổi…

Sau cả chục năm trời trải qua nỗi cô đơn, Doãn Hiền xứng đáng có hạnh phúc. Y từng là tình yêu của nàng, từng là tất cả tuổi thanh xuân, từng là niềm vui và đau đớn. Song y đã là quá khứ. Tôi nghĩ y sẽ ủng hộ nàng đến bên Chu Kỳ Trấn. Hai người họ nợ y, nhưng y vốn cũng nợ họ mà thôi.

Tiền hoàng hậu là một nhân vật phụ đáng thương. Hồi đầu tôi còn tưởng đây là ác nữ sẽ hãm hại Doãn Hiền. Nhưng sự thực thì hoàn toàn ngược lại. Tiền hoàng hậu đối xử với Doãn Hiền cực kỳ tốt, còn trở thành tỷ tỷ của nàng.

Từ đầu đến cuối, tên đầy đủ của nàng hình như không được nhắc đến. Tôi chỉ nhớ người ta gọi nàng là Tiền hoàng hậu, Doãn Hiền gọi nàng là Tiền tỷ tỷ mà thôi.

Nàng là một hoàng hậu, nàng xinh đẹp hiền lương. Nàng hầu như có tất cả, chỉ trừ đúng một thứ, trái tim của nam nhân. Tình cảm của Tiền hoàng hậu với Chu Kỳ Trấn không phải kiểu biểu đạt dạt dào sâu sắc mà là nhẹ nhàng, từ từ chậm rãi. Nàng không nói lời yêu nhiều, song nàng thể hiện qua hành động. 

Nàng chăm sóc, lo lắng cho sức khỏe của Chu Kỳ Trấn. Nàng một lòng muốn hòa giải mâu thuẫn giữa Chu Kỳ Trấn và Thái hậu. Khi Chu Kỳ Trấn bị bắt, Chu Kỳ Ngọc lên ngôi, nàng liền lui vào Nam cung. Ngày đêm lo nghĩ cho người mình yêu khiến nàng khóc đến mức mắt yếu đi. Trong trái tim nàng chỉ có một mình hình bóng Chu Kỳ Trấn, chưa từng thay đổi. Tiếc thay người ấy lại chưa bao giờ hướng về phía nàng.

Ấy thế mà Tiền hoàng hậu chưa bao giờ tỏ ra đố kỵ với Đàm Doãn Hiền. Nàng không vì trái tim Chu Kỳ Trấn dành cho Doãn Hiền mà bày kế ác độc gì cả. Vì nàng biết, Chu Kỳ Trấn cũng chỉ là đơn phương. Mọi đau khổ chàng thể hiện khiến nàng chua xót. Nàng khác Uông Mỹ Lân hoàn toàn. Nếu như Uông Mỹ Lân tìm mọi cách giết Doãn Hiền rồi nghĩ rằng sau đó Chu Kỳ Ngọc sẽ quên đi và bắt đầu với nàng ta, Tiền hoàng hậu không tổn thương Doãn Hiền. Nàng hiểu rằng, khi chứng kiến Doãn Hiền buồn, người thương của nàng còn buồn hơn. Nàng theo chủ nghĩa người mình yêu được hạnh phúc, mình cũng thấy hạnh phúc. Do đó, nàng chân chân thật thật đối xử với Doãn Hiền như tỷ muội. Nàng cảm thông trước tình duyên trắc trở của Doãn Hiền và cho dù thế nào đi chăng nữa, nàng tin tưởng Doãn Hiền.

Có được người vợ như Tiền hoàng hậu là may mắn của Chu Kỳ Trấn. Nàng ấy tốt đến nỗi không ai muốn làm hại nàng. Cho nên Chu Kỳ Trấn, một người trọng tình trọng nghĩa, dù trong tim có Doãn Hiền, vẫn nguyện đi cùng nàng đến cuối đời. Tôi nghĩ với Tiền hoàng hậu, đây là một dạng vui vẻ, là điều nàng luôn mong muốn, ở bên người mình yêu. Trọn vẹn đạo hiếu, đạo phu thê, đạo mẫu tử… Tiền hoàng hậu là người phụ nữ đáng ngưỡng mộ.

Đàm Doãn Hiền không phải chỉ có duy nhất một mình Chu Kỳ Trấn đơn phương. Còn có Dã Tiên.

Ấn tượng đầu tiên về Dã Tiên của tôi không được tốt lắm, hơi quá bạo lực, khinh người, lại tin dùng Trương Thập Tam. Tuy phải công nhận là hắn ta thông minh tài giỏi, nhưng căn bản là quá hoang dã, không hợp với Doãn Hiền chút nào. Doãn Hiền vốn tính bướng bỉnh cố chấp. Hai người này bên nhau chỉ làm tổn thương nhau thôi.

Tôi cực ghét khi hắn ép buộc Doãn Hiền, nhất là phân đoạn buộc tay nàng vào ngựa rồi kéo đi. Cực kỳ quá đáng luôn. Tuy nhiên, dần dần, Dã Tiên hiểu con người của Doãn Hiền hơn. Và tôi nghĩ hắn cũng dần thật sự yêu nàng chứ không phải là ngưỡng mộ đơn thuần như trước đó. Hắn sẽ thấy đau khi nàng đau.

Rõ ràng hắn biết nàng sẽ không nguyện ý ở lại lấy hắn. Hắn biết nàng nói cho qua chuyện để hắn yên lòng. Hắn hiểu dù hắn làm bao nhiêu việc, nàng sẽ không rung động.

Tôi cảm thấy xót xa thay cho hắn. Yêu đơn phương thật đau khổ. Cho dù đối xử với đối phương bằng cả tấm chân tình, hắn chẳng nhận lại được gì. Hắn tặng nàng thiên nga, hắn bất chấp phản đối từ mọi người mà tuyên bố nàng là của hắn. Hắn dẫn nàng đi xem hoàng hôn. Hắn sẵn sàng thay đổi để phù hợp với nàng. Tiếc thay người trong tim nàng chưa bao giờ là hắn.

Hắn là một con ngựa hoang, nên hắn không muốn gò ép bó buộc người hắn yêu. Nếu không phải Thiết Bất Hoa giúp Doãn Hiền và Chu Kỳ Trấn, tôi nghĩ Dã Tiên vẫn sẽ đồng ý để nàng đi thôi.

Hắn và Tiền hoàng hậu là hai nhân phụ tôi mong sẽ hạnh phúc nhất.

Uông Mỹ Lân thì bỏ qua đi. Tôi ghét ngay từ tập đầu tiên luôn. (Ghét là ghét nhân vật chứ không liên quan đến Kim Thần đâu nhé).

Xét tổng thể thì tôi thấy film rất hay. Ấn tượng sâu sắc nhất là duyên tình giữa ba người Chu Kỳ Trấn, Đàm Doãn Hiền và Chu Kỳ Ngọc. Kể cả sau khi xem film xong, tôi vẫn hay suy nghĩ về bọn họ.

Diễn viên đều tài năng và thể hiện nhân vật trọn vẹn. Hình ảnh phục trang đẹp mắt, biên kịch tốt, cảnh quay tốt. Điểm nhấn OST khá hay nữa. Cả ba bài (opening, ending với giữa film) rất hợp ý tôi.