Đạo Mộ Bút Ký Tây Vương Mẫu

Đạo Mộ bút ký

Adventure

Mình chỉ re-up lại từ nguồn : https://cuahangbantaybac.wordpress.com/ chứng trạng sáng tác: Đã hoàn thành.

Bạn đang xem: Đạo mộ bút ký tây vương mẫu

Có 8 quyển với những phần: Thất tinh Lỗ vương cung - Nộ hải tiềm sa - Tần Lĩnh thần thụ - Vân đỉnh thiên cung - Xà chiểu quỷ thành - Mê hải...

#daomobutki #kinhdi #losttomb #muondubinh #ngota #phiêulưu #yangyang


*

Nhược điểm của phương pháp này là đến lúc loài vật sống trong cơ thể người chết đi, người cũng sẽ chết theo, thêm nữa tất cả sẽ đều biến thành yêu quái nửa người nửa thú. Lúc đầu chắc chắn Tây Vương Mẫu đã dùng biện pháp như thế, mang đến nên bà mới với bộ dạng yêu quái. Điều này có thể chứng minh bằng di tích ở Xà Chiểu, với những người phụ nữ mặt người thân rắn trên bức bích họa cộng thêm những con rắn mào gà có hành vi cổ quái (rắn mào gà là loại rắn có linh tính được Tây Vương Mẫu thuần dưỡng dùng đến việc nhân thú cộng sinh thời kỳ đầu). Biện pháp thứ hai: Đan dược = ngọc anh + bọ ăn xác chúa. Nhược điểm của biện pháp trường thọ "nhân thú cộng sinh" chính là cốt lõi cầm đổi của Tây Vương Mẫu. Động vật sống vào cơ thể người chết thì người cũng chết theo, vậy phải làm sao bây giờ? Có thể tìm cách giữ lại trí nhớ và ý thức của nhỏ người, đồng thời giữ mang đến thân thể không thối rữa và sống lại? Có thể không với bộ dạng yêu quái nữa không? Động vật cộng sinh vào cơ thể người có kích thước rất nhỏ, không giống chim tuyệt đại xà. Tây Vương Mẫu phát hiện tía thứ: Bọ ăn xác, vẫn ngọc (thiên thạch), và rắn mào gà chúa. Bọ ăn xác là loại động vật dùng cách đẻ trứng trong não người mà bảo tồn ký ức con người, kích thước cũng nhỏ, có thể trở thành động vật cộng sinh mới. Vẫn ngọc – người ăn vào lúc sống có thể giữ mang lại dung nhan trẻ mãi không già, sau khi chết đi cũng có thể giữ mang đến thi thể không thối rữa. Rắn mào gà chúa, khẳng định là rắn thần có thể sống lại sau thời điểm lột xác. Vì vậy Tây Vương Mẫu bắt đầu một cuộc thực nghiệm trên quy mô lớn: Những chiếc bình của Tây Vương Mẫu vào quỷ thành chứa những đầu người đầy trứng bọ ăn xác chết, chính là thực nghiệm dùng bọ ăn xác để bảo tồn ký ức. Bức bích họa ghi lại cảnh mang lại rắn mào gà ăn trứng bọ ăn xác chết, mang lại thấy Tây Vương Mẫu muốn tạo ra loại sinh vật có ưu điểm của cả bọ ăn xác và rắn mào gà. Loại sinh vật cực kỳ lợi hại này đã được Tây Vương Mẫu chế tạo thành công, đúng vậy, chính là bọ ăn xác chúa! Cổ vào vu cổ cũng được tạo nên bằng cách mang lại những sinh vật đáng sợ này ở cùng một chỗ, để chúng nó cắn xé lẫn nhau, cuối cùng giữ lại một bé duy nhất, trở thành cổ (sâu độc). Bọ ăn xác chúa của Tây Vương Mẫu cũng chính là loài động vật này. Nó có sức mạnh của cả bọ ăn xác và rắn mào gà, có thể bảo trì ký ức, giúp bé người giữ được hình dạng con người, lại giúp cho họ có thể lột domain authority mà sống dậy. Đương nhiên, bọ ăn xác là thứ kịch độc. Mang đến nên, Tây Vương Mẫu phải nhốt thứ này vào một viên ngọc, chế thành thuốc trường sinh bất lão. Lúc Tây Vương Mẫu sắp chết, chỉ cần ăn viên thuốc này vào, nằm trong vẫn ngọc đợi ngày sống dậy. Lúc này bọ ăn xác chết sẽ đẻ trứng trong não người để giữ lại ký ức mang đến người đó, đồng thời vẫn ngọc giúp đến xác chết không bị phân hủy, thêm vào khả năng lột xác của rắn. Sau vài lần lột da, bé người có thể lấy lại được tuổi trẻ, đồng thời khôi phục trí nhớ, sống lại một lần nữa. Tác dụng của vẫn ngọc tất nhiên mạnh hơn áo ngọc rất nhiều, quá trình sống lại của Tây Vương Mẫu chắc sẽ ngắn hơn người khác rất nhiều, đại khái chỉ mất mấy trăm năm? Phương pháp thứ ba: Ăn đan dược lúc còn trẻ và còn sống bé người đương nhiên ai cũng có lòng tham, Tây Vương Mẫu cũng không ngoại lệ. Mặc dù rằng thực hiện được việc "sống lại", nhưng vẫn cần phải "chết" một khoảng thời gian rất dài. Nếu như lúc còn trẻ và còn sống bà ta ăn luôn đan dược chế từ bọ ăn xác chết thì sẽ thế nào? Nhất định Tây Vương Mẫu thí nghiệm trên vô số người sống, kết quả là chết ngay lập tức tức khắc hoặc trở thành các loại quái vật điên cuồng như cấm bà. Nói chung là không thành công.

Xem thêm: Rùng Mình Kẹt Xe Hầm Thủ Thiêm 2 Giờ, Giao Thông Sài Gòn Rối Loạn

Cuối cùng, Tây Vương Mẫu phát hiện ra một bí mật: Cách duy nhất để lúc sống ăn luôn đan dược chế từ bọ ăn xác chết mà không nguy hiểm đến tính mạng, có thể thực hiện được ước ao muốn trường sinh, chính là: Chui vào vào vẫn ngọc, không rời khỏi vẫn ngọc. Như vậy chúng ta có thể đoán được, Tây Vương Mẫu lựa chọn biện pháp thứ ba. Người ngồi ở bên ngoài vẫn ngọc, một thi hài rất giống với Tây Vương Mẫu, chính là "cái bóng của nữ vương", giúp Tây Vương Mẫu truyền tin và ra lệnh đến bên ngoài. Còn người phụ nữ thò đầu ra khỏi vẫn ngọc kia, có lẽ chính là bản thân Tây Vương Mẫu. Thứ năm, Chu Mục Vương và Tây Vương Mẫu, thuật trường sinh được tái hiện lại ở vùng Trung Nguyên. Trong thần thoại Trung Hoa, Chu Mục Vương là tình nhân của Tây Vương Mẫu. Chu Mục Vương đi về phía Tây gặp được Tây Vương Mẫu, bên cạnh Dao Trì (nơi ở của Tây Vương Mẫu vào thần thoại), uống rượu vẽ tranh, tâm đầu ý hợp, say sưa bao ngày. Chu Mục Vương đã dùng tơ tằm chói lóa và ngọc bích quý giá mà mình yêu quý nhất làm quà gặp mặt kiêm vật đính ước. Giây phút chia tay, Tây Vương Mẫu nói với vị thiên tử ấy: "Trên trời có mây trắng, dưới đất mọc gò đồi, con đường còn xa xôi, lại núi sông cách trở, nếu chàng được sống mãi, liệu có trở lại đây?". Năm tháng sau này, Tây Vương Mẫu vẫn tê mê ngốc đợi người tình Mục Vương tảo trở lại, nhưng chờ hoài chờ mãi chẳng thấy đâu. Lý Thương Ẩn từng có câu thơ: "Tám ngựa ngày đi cha vạn dặm, cớ sao Mục Vương không lại thăm?". Chu Mục Vương là vị thiên tử đam mê chinh phạt và nghêu du của thời đại Tây Chu. Ngài đã cưỡi tám con ngựa đi tới núi Côn Lôn gặp Tây Vương Mẫu. Ban đầu, có thể là vì chiến tranh, nhưng hiển nhiên giống như bích họa cơ miêu tả, ông ta không có cách nào đối phó được đám rắn mào gà. Ông ta gặp được vị Tây Vương Mẫu đã nghiên cứu ra được loại đan dược bọ ăn xác giúp trường sinh bất lão kia. Mang đến nên bà đã không còn là yêu quái nửa người nửa thú, trở thành một nữ vương bình thường xinh đẹp tuyệt trần (chép trong "Mục Thiên Tử Truyện"). Có thể, Mục Vương và Tây Vương Mẫu gặp nhau giữa chiến tranh đã mê say mê lưu luyến, cũng có thể, Mục Vương chỉ là giả vờ đầu hàng giả vờ yêu thương. Nhưng Tây Vương Mẫu thật sự thích Chu Mục Vương, vô cùng dịu dàng lưu luyến, vào thời khắc ly biệt, Tây Vương Mẫu ưng thuận lời hẹn tái kiến, còn tặng thuốc trường sinh bất tử mang đến Chu Mục Vương. Cũng chính là đan dược dùng ngọc thạch bọc lấy bọ ăn xác chúa, kèm theo chiếc áo ngọc (do vẫn ngọc tạo thành). Mục Vương và Tây Vương Mẫu cùng nhau ước hẹn. Tây Vương Mẫu còn trao mang lại Mục Vương nhì vật khác: Một là ấn quỷ để điều động âm binh, giúp Mục Vương tiếp tục giấc mơ chinh phạt; nhị là đàn bọ ăn xác đã bị Thanh Đồng cổ khống chế (bọ ăn xác đeo chuông lục giác trong Lỗ Vương cung). Hiện tại có thể giải thích chuông lục giác chính là Thanh Đồng cổ khống chế động vật thời Phục Hy. Mục Vương trở lại Trung Nguyên, xây mộ mình vào một ngọn núi ở Sơn Đông (thường chỉ có đế vương mới xây lăng vào núi). Lúc sắp chết quả nhiên ông ta đã làm theo lời dặn của Tây Vương Mẫu, ăn đan dược, mặc áo ngọc, ngồi xếp bằng dưới một gốc cây (lời hẹn với Tây Vương Mẫu?), đợi đến ngày lột da sống dậy. Ông ta chôn tầm thường ấn quỷ trong mộ mình, còn thi biệt dùng để bảo vệ lăng.